Warning: eregi() [function.eregi]: REG_EMPTY in /home/37/97/2929737/web/includes/internal/Functions.php on line 125

Warning: Cannot modify header information - headers already sent by (output started at /home/37/97/2929737/web/includes/internal/Functions.php:125) in /home/37/97/2929737/web/init.php on line 132
Welcome To IVCE
 The Institute for Vietnamese Culture & Education
 
 Coming up events
 
 1. Screening of ""Facing to the ocean: selected documentaries from Vietnam"

 
 
 
 
 
 NhipSong Magazine
 
Thơ - Chuyến bay- Phan Huyền Thư
 
 

Biết trước những ánh mắt tiễn đưa

nhọn hoắt màu hả dạ. Một rừng cọc gỗ

Bạch Ðằng giang đầu vót nhọn bịt sắt

hoen gỉ khi đâm vào sự bình thản

không khí. Ðạo đức rồi cũng bị ôxy

hoá. Mọi thứ trên đời cũng sẽ gục ngã

dưới cơn mưa axit và ôzôn đang thủng

mỗi ngày một to. Cái mũ rộng vành

của những người đứng dưới sân bay

tiễn đưa tôi không che được thái độ của họ

với chính họ. Ðối diện với chính mình

chẳng bao giờ nhẹ nhõm (và quan trọng

là chẳng bao giờ có thể bay lên).

 

Ê này, trong tim mỗi người

đều có một hộp đen. Giá như

mỗi khi gặp trục trặc người ta có thể

gỡ chiếc hộp ấy ra tìm hiểu

nguyên nhân. Giá như!

Nhưng con người ngày nay ngu hơn

và mô-nô-tôn hơn chiếc máy khâu

(ồn ào hay rối chỉ) Chiếc kim luôn phá lên cười

ngu xuẩn một cách độc ác. Máy khâu

thì đơn giản cần gì hộp đen. Tai nạn

cùng lắm chỉ là gãy kim hoặc khốn nạn

cho con người là những chiếc máy khâu

không bao giờ gãy kim hay rối chỉ mà lại

cần mẫn may ra những bộ quần áo

đẹp một cách rẻ tiền của đạo đức. Và 

sản sinh ra hẳn một loại người ngu dốt

vênh vang trong bộ quần áo lỗi mốt

với thời cuộc một cách lố lăng.

 

Không báo bão. Nha khí tượng thuỷ văn

trong căn phòng bốn ngăn màu đỏ

chỉ dự báo cơn lũ tuyệt vọng

tâm nhĩ tràn về báo động sự nổi loạn.

Chuyến bay không có lý do bị huỷ bỏ

(nói gì những trận lũ vớ vẩn trong tim).

Với lỉnh kỉnh va li lèn chặt lời hứa

cùng chiếc ba lô ảo tưởng

túi xách tay đựng hộp kim chỉ

một cuốn thơ và tấm ảnh chụp hai cậu bé

sún răng. Nhét thêm vài chiếc kẹo vào túi quần

(những lời nói dối cuối cùng được bọc cẩn thận

trong lớp giấy tráng thiếc được gọi

một cách lãng mạn: sôcôla) và một bó hoa

(chẳng lẽ lại không hoa) miệng ngậm chiếc vé

đã book cho mình từ trong mơ. Tôi nhận ra ngay

chỗ ngồi cạnh cửa sổ. Khoang mây. Tôi không biết

mình đang bay lên hay rơi xuống. Hình như

cũng chẳng có gì khác biệt. Tất cả

rồi cũng trở nên bé nhỏ

đằng sau khung cửa sổ máy bay.
 
Copyright 2006 By IVCE . All Rights Reserved. Designed & Developed By WorldSoft