Warning: eregi() [function.eregi]: REG_EMPTY in /home/37/97/2929737/web/includes/internal/Functions.php on line 125

Warning: Cannot modify header information - headers already sent by (output started at /home/37/97/2929737/web/includes/internal/Functions.php:125) in /home/37/97/2929737/web/init.php on line 132
Welcome To IVCE
 The Institute for Vietnamese Culture & Education
 
 Coming up events
 
 1. Screening of ""Facing to the ocean: selected documentaries from Vietnam"

 
 
 
 
 
 NhipSong Magazine
 
Truyện Ngắn - Xe Camry ba chấm- Lê Minh Khuê
 
 

Vùng này có cái tên cực kỳ buồn cười. Làng Ngẳng. Chả có tích gì từ xưa truyền lại. Con cháu bây giờ ngôn từ loạn xạ mỗi ngày một thứ chữ mới còn chữ gì cũ cũ thì bỏ không đoái hoài. Nên làng Ngẳng cũng có thể là chữ mới toe.

 

Bây giờ ít ai gọi con phe chỉ giới doanh nhân. Không ai còn tải từ trong Nam ra tiếng hết sảy. Ðẹp dễ sợ người ta quên từ khuya. Những từ ngữ phát sinh ra sau ngày "miền Nam nhận họ miền Bắc nhận hàng" ấy một thời làm người ta bắt đầu hiểu về nhau và xích lại gần hơn bất chấp các thứ rào cản nọ kia chia cắt.

 

Ðám thợ xây thợ hồ làng Ngẳng ra phố ra tỉnh làm ăn về làng rinh theo đủ thứ. Bệnh càng ngày càng lạ khó chữa khó lường. Thói hư vô thiên lủng. Bọn này ngồi luận cái tên Ngẳng của làng nghe lạnh sống lưng.

 

Thằng Tuyền học hết lớp 9 trường làng là nghỉ theo đám thợ đi làm ăn vài năm hiểu biết nhiều thứ. Rồi nó chán nó sợ đời sống bên ngoài nó về làng. Hàng xóm có con Cát. Hai đứa chơi với nhau từ thuở nhảy lò cò nóng quá cởi cả quần vắt vai. Bố hai đứa đều xếp hàng cựu binh đánh trận phía Bắc giờ ít ai gọi đích danh vì trời đất đã tạnh mưa lại thuận gió lại hòa chữ cựu binh dạng này giờ kiêng như người xưa kiêng hủi.

 

Thằng Tuyền hơn con Cát ba tuổi. Con Cát xinh xắn lại là út ít nên mẹ nó ưu tiên sắm cho nó cái máy khâu cho ra phố thị học may vá lằng nhằng. Giờ nó sửa quần áo cho cả làng. Thửa cả cái biển trắng chữ xanh May đo mođen treo lủng lẳng ở cành khế đầu ngõ. Lão Bòng đến đưa con Cát cái quần đùi bị chuột xơi đúng giữa đũng. Quần đùi xịn của thằng con đi lao động Malai gửi cho nên lão tiếc. Lão bảo mày chữa cho tao thành cái mode. Lão cười khùng khục tự phong mình có khiếu hài. Con Cát ốp vào đũng quần miếng kaki. Lão Bòng mặc quần đi sửa bờ ruộng. Quần thì nhũn miếng vá thì cứng lão lại hài bảo chả trách nó gọi là mo. Cả làng cười theo lão. Làng này anh em chú bác dây mơ rễ má nhà nọ thòng sang nhà kia xưa nay ít có những đám tưng bừng máu me. Nhiều đoạn êm ru như màu lá mạ cánh đồng trải rộng trước làng. Sau làng có ngọn núi nhô hơi cao so với phía trước thành thử làng chân núi khá ngon mắt nếu đứng từ xa nhìn vào. Xanh thẫm. Một vệt dài kéo từ đầu này tới đầu kia làng là dãy núi mọc bất chợt giữa đồng bằng.

 

Lão Bòng đang định xây nhà. Thằng con lão gửi tiền từ Malai về. Ðất vườn bát ngát tiền thì dư dả như người ta làm lấy cái nhà cho ra môn ra khoai lão không nghe nhất quyết mái bằng cho kịp dân thị tứ. Thế là tòi ra cái hộp xi măng giữa vườn.

 

Lão đào cái giếng. Xưa nay làng này dùng nước con sông đào dưới cánh đồng kia múc lên gánh về đánh phèn là tắm giặt thoải mái nhiều khi ăn nếu thiếu nước mưa. Mỗi nhà một bể nước mưa ăn quanh năm rồi. Nhưng bây giờ có nhà mái bằng thì đào cái giếng. Cái giếng đầu tiên của làng. Mới đào độ ba mét thì một dòng nước phun thẳng lên trắng xóa. Nước nóng giãy tay ngửi mùi là lạ. Mấy đứa học sinh bảo mùi lưu huỳnh. Nước khoáng nóng. Làng ta có nước khoáng... Lão Bòng bảo vàng mới đáng chứ cái nước đun dở này có gì mà nhắng cả lên... Nói thế nhưng lão để hơi nguội rồi dội lên tắm táp. Ghét ở đâu ra mà lắm thế? Cứ như cuội như sỏi. Rồi lão bảo nhà nào có đám dùng để làm lông gà lông lợn đỡ phải đun...

 

Thằng Tuyền cũng đào ở đầu hồi cái giếng lấy nước khoáng tắm. Vừa tắm nó vừa nghĩ sâu xa. Nó đi làm ăn xa ít lâu nó biết ngửi mùi nước khoáng thể nào dân lắm tiền cũng sẽ bâu đến như ruồi ngửi hơi mật. Có dễ làng sẽ biến thành cái hố rác.

 

Nghĩ rồi buồn. Nó đến nhà con Cát ngồi nhìn con Cát đang cắt áo cho khách. Con Cát mặt bầu bầu lông măng trên má trông như đứa lên ba. Cái môi con Cát mịn như miếng bánh ngọt. Con Cát mặc áo ngắn tay tới nách. Hai cánh tay nó màu sắn dây bóc vỏ giá như nó quàng vào cổ mình thì mình giãy chẳng ra. Lên tiên luôn! Tuyền cứ nhìn con bạn gái thơm tho chưa biết mùi phố xá mà thấy sợ. Rồi đây bọn ruồi nhặng nó vo ve đến làm sao còn được ngon mắt còn được thơm mùi nữa.

 

- Anh làm sao trông như rau chợ chiều thế?

Cát đã quen với cái vẻ lầm lầm của thằng bạn hàng xóm. Hỏi vậy nhưng tay vẫn thoăn thoắt. Tuyền bảo: ngồi đó mà đủng đỉnh!

- Không ngồi đây thì ngồi đâu? Anh này dở hơi!

 

Cái giọng con Cát nghe trong như giọng mấy đứa bé bi bô. Tuyền bỏ đi còn nghe con bạn gái chặc lưỡi người đâu mà lẩn thẩn như tám mươi.

 

Buồn cười thế. Những anh như Tuyền người tốt thì lẩn thẩn. Cứ hơ hơ như mấy thằng cưỡi xe đờ rim ở ngoài làng kia có phải thích không?

Dở hơi bỏ cha!

*

* *

ít lâu sau.

 

Mấy nhà có người quen ở thị tứ thị trấn bắt đầu đổi màu. ngày nghỉ ngày lễ rầm rập như hồi trước thỉnh thoảng có con trâu chết hò nhau "đánh đụng". Nhà nào cũng đào cái giếng lấy nước khoáng. Bọn thành phố tư vấn xây cái bể xi măng. Ðem máy bơm nước lên bể. Bể sủi bọt bốc hơi mờ mịt như trong nhà máy nhuộm. Khách quen thì đã hẳn. Có cả khách đường xa trả tiền. Bì bõm mấy nhà có bể có máy bơm thu năm ngàn một lần. Tắm bể bước ra khách như con tôm luộc đấm lưng kêu đã quá hơn cả tẩm quất.

 

Tuyền đút tay túi quần thăm thú. Ðã ít nói dạo này có khi cả ngày nó không mở miệng. Nó mơ hồ cảm thấy mình sẽ bị tước đoạt. Bị hắt hủi.

 

Nó nổi tiếng ở làng vì cái tật có thể ngồi im hàng giờ. Nín thở. Ngay trong vườn, ngay đầu hồi nhà nó để nhìn một cái hạt cây nảy mầm. Hạt thường nảy mầm sáng tinh mơ như đón mặt trời. Biết quy luật này Tuyền thức dậy từ lúc chưa rõ mặt người. Rón rén như sợ kinh động nó ngồi chờ trước đám đất mà mấy hôm trước nó vùi hạt bưởi già. Ðất cựa hẳn hoi. Rồi hai cục đất nhỏ tách nhau ra một kẽ hở tí xíu như cái móng tay hình thành và từ từ một cái chấm trắng trắng xanh xanh trồi lên mắt thường khó nhìn thấy nhưng thằng Tuyền có mắt kính hiển vi nó nhìn mầm lên tim nó nhảy nhót. Sợ cái cây con nghe thấy tiếng thở thằng Tuyền thường nín rất lâu rồi tức ngực quá nó quay ra phía sau thở mạnh. Cái tật đó của nó lạ lùng đến mức bố nó sợ con bị làm sao. Nhưng lâu rồi thấy bình thường bố nó mới lầm bầm bảo yêu cái gì thì tà tà thôi yêu quá nó vận vào thân lại khổ!

 

Nhưng nó không chừa. Nó bị đám mầm thôi miên. Trong đám mầm bưởi kia bây giờ một cây đã lớn cao đến bụng thằng Tuyền. Nó xem cái cây ấy như sinh mệnh. Như bí mật hệ trọng. Nó nhìn cây bưởi lớn và thấy mình thêm mạnh.

 

Tuyền không thấy cái gì đẹp bằng cây cối. Nó thề nó sẽ lấy con Cát. Hai đứa xin bố cái vườn giáp chân núi kia. Nó sẽ mua máy cắt cỏ. Máy cày. Máy đập đất. Mua xe công nông chở sản phẩm ra phố cho bọn ở phố vênh mặt móc hầu bao nhưng đố bọn đó cúi xuống cuốc được luống đất trồng được luống rau làm được cái cho vào mồm. Ðố đấy. Nhưng nó làm được, nó sẽ sống sung túc trong trang trại chân nó dậm vững vàng trên mặt đất nó làm lụng.

 

Bọn thanh niên mê phố xá đang nhao nhao đi tìm của lạ đều bảo thằng Tuyền ẩm i xê.

 

Một buổi sáng thằng Tuyền tái mặt khi thấy một cái xe sáng loáng đi vào làng. Xe Camry ba chấm. Nó biết vì đã từng được chỉ dẫn. Lâu nay thường chỉ xe tải chở vôi cát xe công nông hoặc cùng lắm cái xe tám chỗ chở bà con họ hàng nhà ai đó trên phố về tắm nước khoáng của nhà. Lốc nha lốc nhốc. Một lũ ăn mặc như thổ dân Amadôn trong phim da đỏ. Nghe nói là bọn híp hóp. Tuyền cho là cái bọn sướng quá hóa rên. Nó không ưa bọn nhà quê ra phố lại thích phô bày bản sắc dân tộc với yếm với quần xẻ tà. Có cả mốt quần chân què. Mẹ nó bảo thế. Cắt may phức tạp bỏ cha.

 

Cái Camry ba chấm tới nơi có bảng thông tin xây bằng xi măng. Lạ lùng ngồi ghế trên là một bà già trông như con cóc. Béo ú cổ rụt nhai trầu. Bà già thò cổ chỉ tay phía núi cất giọng cổ quái đặc thổ ngữ mà Tuyền đã từng nghe. Dân vùng khu Bốn đẩy ra khu Ba đẩy vào đẩy sang bên Lào bên Lào không nhận. Thằng Tuyền có quen một thằng nói giọng đó khi đi phụ hồ trên tỉnh. Bà già nói với gã cầm lái:

- Cuôi. Hai mịa cuôn nhà tê hắn huổi cấy chi tề!

 

Thằng Tuyền cố dịch mà không ra. Nhưng nó hiểu bà già nói gì vì từ xa nó thấy bà Hành hàng xóm nhà nó dắt thằng Kim đang vẫy vẫy cả tay cả chân.

 

Tới nơi. Hai mẹ con thở như bò.

- Các bác các bác ơi nhà em đặt trước rồi các bác vào nhà em có bể chứa gạch men mới như li như lau đừng sang nhà khác. Như nhà thằng này - chỉ Tuyền - không có bể đâu.

 

Lúc này chủ nhân chiếc Camry ba chấm mới bước hẳn xuống. Lùn, béo, đỏ, đeo cà vạt mặc quần thụng. Kiểu quan chức mới nổi lên hàng triệu phú. Gã độ hơn bốn chục tuổi bụng như đống mùn rơm mồm bóng loáng như bôi mỡ bò.

- Chúng tôi không đi tắm chị ạ. Chúng tôi đi thăm quan. Ra đi em.

- Vâng! "I yêm" ra đây!

 

Em giống bà đại nhiều nét nhưng chân dài dài. ở đây thằng Tuyền muốn mở ngoặc. Ðàn ông xứ mình đều na ná trên dưới mét sáu mươi lưng dài chân ngắn sao cứ mê mấy cái chân dài. Lưng đã ngắn thì chày cối cũng có hùng vĩ gì mê chân dài áp vào nhau nó chênh vênh bỏ mẹ. Một đằng chân dài một đằng lưng dài chân ngắn sao cứ học xứ ngoài để a dua. Mở ngoặc xong thằng Tuyền nhìn lại em của sếp. Em sếp nói không còn nhiều thổ ngữ giọng pha pha loang loáng giữa tiếng phổ thông giữa thổ ngữ nghe lại lộn ruột hơn nghe bà đại chất cảm chác. Nhìn bộ sậu thằng Tuyền đoán em là bồ nhí của sếp nhân tiện mẹ ở "quê choa" ra chơi sếp đánh xe chở hai mẹ con đi lấy le lấy oai. Dân mình mê sắt thép một thời làm le bằng xe máy thời này làm le ô tô. Sau này chắc làm le bằng tàu vũ trụ.. Chị Hành thở dài trì kéo thêm để khách vào tắm không được chị dắt thằng Kim nhảy xuống mấy bờ ruộng đi tắt về nhà. Hai mẹ con hậm hực. Sếp nhìn thằng thanh niên mắt gườm gườm đang hướng về cái Camry ba chấm có vẻ ngại gợi chuyện với nó sếp kéo bồ nhí chỉ nhằng nhịt về phía chân núi. Bà đại bỏm bẻm nhai trầu rồi bảo: tau cuôi đất đây củng đắt đó bay!

 

Em nũng nịu gái quê mặc váy xài túi xách hai ngàn rưởi đô văn phòng máy lạnh mở quanh năm vì không thể mở cửa sổ tầng thứ ba mươi. Em núng nính như cái nệm mút nhà khách thị tứ. Sếp xài nệm này có vẻ đã nhầu. Em nói giọng đơn đớt. Mịa yên tâm đi anh nhà cuôn phẩy tay là mô vô đúa thôi!

 

Thằng Tuyền lại gần nhóm người lạ. Gườm gườm. Nói giọng âm âm của người đang tức ngực:

- Các bác cần gì ở đây?

 

Bà đại đo được cường độ thời tiết trong mắt trong giọng thằng thanh niên đứng trên đất của nó. Bà muốn "dĩ hòa vi quý".

- Ði cuôi tí thôi. Thăm quan ý mà có mần chi mô!

 

Em xếch đôi lông mày mô hình người mẫu thẩm mỹ năm trăm đô một giờ:

- Ði thôi mịa. Chuyện mô vô đúa đừng lua!...

 

Trời đất ơi! Sao cái bọn đó nó đi xa đến thế để nhòm ngó? Tuyền bất lực nhìn theo cái Camry ba chấm khi nó chỉ còn nhỏ bằng con bọ hung.

 

Thằng Tuyền đi một vòng quanh làng. Ði vào vườn cây nhà nó mà bố nó mới vật đất ở ao lên phủ gốc cây ăn quả. Bưởi lùn. Cam. Quýt. Bọn cây ngốc nghếch không có linh cảm về tai họa rình rập, cứ xanh rì, cứ nhẩn nha gió. Thằng Tuyền ngồi dựa gốc cây nhìn chăm chăm xuống chân tìm hạt nảy mầm. Nhưng giờ này hạt không nảy mầm. Hạt ngủ lì êm ru trong đất như trên đời này không có gì bình yên đến thế!

*

* *

Bão táp tới làng. Bố thằng Tuyền bố con Cát ăn xong là đi họp. Tối họp. Sáng họp. Cãi nhau ồm oạp như ễnh ương tháng tám ao làng. Cả làng như lũ kiến ngồi trên nồi rang chạy vòng vo tam quốc mà chả biết chạy vào đâu. Chủ trương đường lối "cu đê u bê số y số x cu đê u bê số x số y" cứ loạn xạ nhưng vón lại mỗi một hòn. Dân phải nhường đất cho tỉnh tỉnh mời công ty mở khu du lịch tắm nước nóng. Ðồng thời mở nhà máy nước khoáng đóng chai xuất khẩu.

 

Thằng Tuyền đoán mọi chuyện từ cái con khu Bốn đẩy ra kia thôi. Nó xúi thằng sếp đi xe Camry. Thằng sếp tụ hội bọn có tiền có máu mặt. Bọn này xỉa tiền mua sếp to trên tỉnh. Cổ phần. Liên doanh. Lợi ích nổi như váng cua. Ra rả các bài ca. Cây nông nghiệp khó đưa dân lên giàu có. Có nhà máy có khu du lịch giải quyết công ăn việc làm cho nhân dân. Chúng tôi nhân danh...

 

Lại nhân danh. Từ to đến nhỏ xưa nay chỉ nhân danh là nhân danh. Thế là các "cu đê u bê" bay về phơi phới. Chữ ký như  cua bò dấu đỏ như máu ai chẳng cúi đầu.

 

Nhưng người ta có cái để uất. Giá mỗi mét đất ruộng chưa mua nổi gánh rau. Một mét đất trên thành phố là một mét vàng sao ở đây như bèo tấm thế?

 

Thưa bà con. Ðất làng ta thuộc diện vùng sâu vùng xa. Sau này ăn nên làm ra bà con còn được hưởng...

 

Thôi cái giọng điệu hoa hòe nhà anh đi. Tiền ở nước mình giờ như tiền âm phủ. Xem báo nghe đài mà sáng mắt ra. Ngày nào cũng có chỗ đốt trăm tỉ ngàn tỉ. Sao mà lắm tỉ thế. Sao mét đất ở đây quy ra đồng nhỏ thế.

 

Làng sôi lên như chảo dầu trăm độ ngàn độ. Làng Ngẳng. Tên nghe vui tai giờ kêu ngăng ngẳng như bị chọc tiết. Lão Bòng hay hài hước, một kẻ vui sống yêu đời cầm dao xông vào cuộc họp ủy ban. Lão bị hai gã trên huyện trói tay đưa vào nhà giam huyện. Từ hôm đó mắt lão đỏ ngầu cả ngày lão không nói một tiếng. Ăn uống được chăm sóc lắm nhưng lão chỉ ăn thức gì vợ con đưa vào...

Cuối cùng rồi cũng phải xong.

 

Cuối cùng rồi cũng phải ký giấy nhận đền bù. Có hơn không?

Thằng Tuyền buồn buồn trong mạch máu. Mắt như có màng đục nhìn không rõ. Nó lại đến chỗ con Cát thợ may. Cứ mỗi lần tức tối gì Tuyền có thói quen nhìn con Cát may vá. Cái đường ngôi trên mái tóc xanh sẫm của con bé trông đáng giận hơn là đáng yêu. Thời buổi này chả nên có cái kiểu trinh bạch như mầm cây thế. Con Cát cứ mặc kệ mọi sự. Nó cắt may chí thú ngày kiếm vài chục ngàn bỏ lọ xem như yên ổn với đời. Nó không thể chia sẻ gì được với thằng bạn trai mà nó chưa biết yêu đương sẽ như thế nào.

- Sao thế anh ơi!

- Chả sao cả! Mẹ! Chó má!

- Cái anh này. Dở hơi chưa?

 

Vài tuần là thấy xe ủi chạy băng băng trên cánh đồng trước làng. Xe ủi san phẳng các bờ ruộng. Thành một khoảng đất khổng lồ. Phẳng lì. Không thể hình dung nổi ngày trước chồng cày vợ cấy ra sao trên cái phẳng lì ấy.

 

Rồi mấy cái xe ủi sầm sầm vào chân núi. Ngoạm thêm một vệt đất vườn của làng. Vườn nhà thằng Tuyền chỉ ngoạm bốn nhát là đi tong. Trước đó bố Tuyền đã chặt hết cây chất vào chái nhà làm củi. Cái này công ty cho không.

 

Thằng Tuyền không khóc được. Nó lầm lụi giúp bố bê cành cây từ vườn vào nhà. Trong đám cây ấy có cây bưởi nó xem như sinh mệnh. Cây bưởi nó chứng kiến từ lúc nảy hạt. Giờ bị chặt cây bưởi cũng tầm thường như lũ cây. Im lìm cho người ta cứa cổ. Thằng Ðen anh trai Tuyền chống nạnh nhìn xe ủi. Có vẻ anh chị. Nhưng làm gì được với đống sắt kia. Ðất ruộng đất làng khai phá cày bừa hàng trăm năm rồi. Quen hơi bén tiếng rồi. Giờ cầm một mớ tiền giấy rồi nhìn đất đai hóa bê tông... Bố thằng Tuyền thở hắt ra như thụt bễ mắt kéo rỉ chả buồn lau. Còn đâu hình dáng oai hùng cựu binh biên giới?

*

* *

Một buổi sáng bố thằng Tuyền vùng dậy. Quần đùi trễ rốn chạy ra sân. Thằng Ðen. Thằng Ðen biến rồi Tuyền ơi.

 

Thằng Ðen đã nói với Tuyền từ hôm nọ. Tao phải làm quắn đi xa thôi. Vào Nam. Nghe nói chân bảo vệ vũ trường giờ có nơi đang tuyển. Tao dài rộng thế này mày bảo ở nhà nay mai có du lịch tắm khoáng tao được tuyển vào kỳ lưng cho mấy con mẹ trên phố giang mai tim la đầy người à? Tao ỉa vào. Còn ruộng ở nhà còn sạch sẽ giờ mất ruộng mất vườn đường xá bẩn thỉu tam thèm vào. Nghe chưa!

 

Nghĩ anh uất mà nói thế. Hóa ra chuyện thật. Trong làng đã có mấy người bỏ đi rồi... Nhưng Ðen đi là một chuyện. Ðen cầm nửa số tiền đền bù ruộng đất vườn mà bố Tuyền chưa kịp gửi ngân hàng. Ðó mới là chuyện lớn.

 

Nhiều nhà trong làng sắm sanh nọ kia. Xe máy chạy nhặng xị. Ti vi mặt phẳng. Máy nghe nhạc đời mới... khuân về cả đống. Sướng cho bọn bán hàng tiêu thụ tơi tới. Còn Ðen thì khuân tiền đi chạy chân bảo vệ vũ trường. Tuyền bảo bố thôi bố đừng có gào nữa. Con mình nó cầm tiền chứ ai vào đây. Nghĩ cách gì mà làm ăn. Tiền còn lại thì tính đi nay mai nó mất giá mới đáng bàn.

- Tính tính cái gì? Tao chỉ biết cày ruộng thôi!

 

Nhiều buổi hai cha con ngồi chỗ bờ tường mà máy ủi ngoạm vào. Ngoạm sắp tới nơi. Hai con người trầm ngâm nhìn hoàng hôn phía trước khu làng nham nhở. Cảnh vật như trong phim giả tưởng chuyện ngoài hành tinh. Cây cối nhường cho hoang tàn trắng xóa.

*

* *

Thằng Tuyền nhúc nhắc lúc ra lúc vô, ăn cơm xong nó thường ngủ li bì cho đỡ phải nhòm ngó. Trưa cũng thế. Tối cũng thế! Bố Tuyền cầm nắm tiền đền bù còn lại một ít lên chỗ bác nó trên huyện có công ty. Dự định hùn vốn làm ăn. Thằng Tuyền thấy mình lơ ngơ. Rời mấy cái cây trong vườn ra lơ ngơ bỏ mẹ. Chả muốn bắt tay việc gì... Mấy đứa con gái hàng xóm bảo nhau lên núi hái lá thơm đem về bán cho khu tắm khoáng. Núi này cũng thuộc về công ty rồi. Chả phải của làng nữa. Nhưng lá thơm công ty không quản lý hái về để khách tắm bỏ vào bồn nước khoáng cho thơm người ta trả cho mỗi nắm lá vài ngàn cũng là hớn hở.

 

Vậy là khu tắm khoáng khánh thành. Nhà sàn ở các nơi dỡ ra đem về lắp giả làm hoang dã đơn sơ. Ðã thấy bọn già trẻ hip hop lác đác về khu tắm khoáng. Thằng Tuyền đứng ở thềm nhà không có sân, hàng rào khu tắm khoáng ăn vào sân. Thằng Tuyền thấy dửng dưng... Nhưng rồi nó chồm lên khi một buổi trưa nó thấy cái Camry dạo nọ đến khởi đầu mọi sự. Nó vượt hàng rào phóng ra khu nhà sàn để lần này quyết nhìn mặt nguyên nhân. Chiếc xe đỗ giữa sân lão sếp lái xe cà vạt đỏ mồm miệng ô kê không ngớt với một em váy công chức ra chào mời. Gã sếp quay lại mở cửa xe. Nghe cái giọng ám như mạng nhện từ bấy đến nay: dạ iêm ra đây, thằng Tuyền sôi máu. Nó lừ lừ tiến lại gần cái xe. Em sếp không thể nhận ra thằng thanh niên em gặp hôm đầu tiên khi sếp đưa đến đây xem đất xem nguồn nước. Em lảnh lót:

- Yêm đã biểu mà mô vô đúa cúa chi mà lua...

 

Không ai hiểu được cái gì đang bừng lên trong đầu gã thanh niên mất đất. Giá có bố nó ở đó đã không có chuyện. Giá có con Cát đứng bên cạnh cũng không có chuyện. Mỗi mình thằng Tuyền nên xảy ra chuyện.

 

Một hòn đá ở đâu đã bay vào tay thằng Tuyền. Hòn đá bay đường cầu vồng vào trúng thái dương em sếp. Em sếp ngã quay váy xẻ tà may từ nước ý giá ba trăm đô vướng cánh cửa xe rách toạc. Sếp lao tới như con dê be lên mấy tiếng. Mọi người bầy đàn túa ra. Mấy khi có chuyện lạ để chiêm ngưỡng. Bỏ thì uổng cả một đời. ầm ầm tua tủa nên thừa cơ thằng Tuyền mất hút.

 

Tuyền chạy tuốt lên núi. Leo lên cái chạc cây đã có hàng chục tuổi. Núi trọc nhưng thỉnh thoảng lòi ra vài cái cây. Từ đây Tuyền ngồi êm re như con mèo hoang nhìn xuống. Chiều rồi. Sương đã dâng lên. Buồn thay là chẳng thấy an lòng vì núi này công ty cũng mua mẹ nó rồi. Thằng Tuyền ngủ gà gật khi tỉnh lại thấy đã đêm. Nó nhảy xuống đi băng băng về làng. Mon men đến nhà con Cát. Trong nhà con Cát ngồi thu lu chống cằm lên bàn máy khâu rồi nhìn ra sân. Tuyền đánh lưỡi ám hiệu mỗi lần rủ nhau đi chơi. Cát xô ra.

 

Lần đầu tiên từ khi chơi nhảy lò cò con Cát ôm choàng lấy cổ thằng bạn trai. Nó khóc như thằng cu bị bố đét đít.

- Im đi. Khóc gì lắm thế?

 

Tuyền gầm gừ nhưng lòng nó mát như cốc xirô cho đá mùa hè. Nó vỗ vỗ lưng con bạn gái thơm mùi hoa trong vườn xưa của nó. Con Cát nức nở:

- Công an huyện tìm anh. Họ lệnh khi nào anh về phải đến trình diện ngay.

- Con mẹ kia chết chưa?

- Không. May cho anh là nó không chết nhưng máu ra cả xô. Ði viện rồi. Qua khỏi rồi. Nhưng người ta bảo anh phá hoại chủ trương đường lối.

 

Tuyền im lìm. Chả hiểu nên buồn hay nên vui vì con mẹ kia thoát chết. Cái con mẹ đầu têu mang xe ủi về lấy đất của làng.

 

Tuyền nắm chặt tay con Cát. Ði thôi! Ði đâu hỏi làm gì. Ra phố kiếm việc. Không chết người thì chả phải đi trình diện... Ði rồi viết thư về nhà sau.

- Nhưng anh ơi...

- Sợ chứ gì! Có đi một mình đâu mà như gà nhúng nước thế!

 

Trong đêm, hai đứa hai cái túi xách tay đi bộ lên đường cái, vẫy cái xe tải trả tiền.

Lên thành phố.

*

* *

Xóm nhà trọ bình dân ven thành phố chả phải nơi dễ chịu gì. Ai chả biết. Con Cát chung tiền với mấy chị ve chai ở bốn người một phòng cót ép thưng bốn bên nhà xí dùng chung bốn chục người, một cái. Bụng dạ phải giữ chứ sáng ra có cơ phẹt đầy quần vì xếp hàng như nhà xí xã hội chủ nghĩa.

 

Tuyền ngồi lẫn vào đám trai làng ở quê ra hóng việc ngã tư. Cả lũ như bầy ruồi thấy mồi vo ve đến bâu kín chân tay mặt mũi con mồi khi có xe huýt còi đến đuổi cả lũ cũng vo ve dạt ra. Tuyền ngồi chứ chưa muốn làm gì vì cũng có ít tiền giắt lưng chưa lo lắm. Ngồi để tính xem tương lai phải thế nào để ứng phó.

 

Vân vi vần vũ thế nào mà bố Tuyền tìm ra nó. Chả ra giận chả ra vồ vập vì tìm thấy con. Mày việc gì mà trốn? Con mẹ kia nó chỉ mất một con mắt thôi. Cho mắt giả người ta bảo có khi đẹp hơn mắt thật vì mắt thật của nó ti hí. Cười cái gì? Còn sướng lắm đấy mà đứng nhe răng như răng khỉ. Tao tìm việc cho mày rồi. Tao gặp thằng em út hồi tao cứu sống trên chốt khi quả lựu đạn xì khói ở chân mà nó không biết làm gì. Không có tao giờ nó ngồi chơi xơi nước trên mây rồi. Công ty của nó thầu trồng cây cảnh trang hoàng cho đường phố. Mày thích cây thì đến gặp nó. Ðịa chỉ đây. Thư tao gửi cho nó đây. Nói là trồng cây nhưng nó sang như ông hoàng con ơi. Cố mà tạo dựng...

 

Tuyền muốn ôm chặt cứng cựu chiến binh biên giới mà nó ngầm ngưỡng mộ nhưng nó lại thôi. Cha con nó có khi nào nói với nhau một lời êm ái đâu.

 

Theo chỉ dẫn của cựu binh biên giới thằng Tuyền kẹp chả con Cát ở giữa hai đứa một xe ôm. Anh xe ôm phớn phở vì con Cát ngồi sát lưng. Trả tiền rồi anh còn đứng tần ngần chưa đi. Ngắm con Cát nhưng giả đò sửa cái gương. Hất hàm hỏi Tuyền: em gái hả? Tuyền chủng chẳng: vợ!

 

Con Cát vô tư như gió nghe thế thì biết thế chả cần vân vi xem như Tuyền đùa. Hai đứa ngồi ngã tư phố lớn chờ tới giờ vào gặp ông chủ. Cái bảng bên kia đường nhấp nha nhấp nháy cứ số nọ đi số kia đến. Con Cát hỏi:

- Họ báo số gì thế hả anh?

- Thời tiết. Ðường xá.

- Còn chữ gì xanh xanh kia?

- Cái đó báo nồng độ chì trong không khí. Báo các thứ độc hại mà mình đang hít vào.

- Hay nhỉ! Thế báo để làm gì?

Tuyền chưng hửng. ừ nhỉ!

- Hả anh? Báo khí độc để làm gì?

- Chả làm gì cả! Hỏi lắm thế, im đi!

 

Con Cát im được một lúc. Nhưng rồi nó dáo dác nhìn phố xá lạ lùng cái gì cũng muốn được giải đáp. Như trẻ lên ba. Thằng Tuyền nhìn sang bên kia đường. Khách sạn bốn sao cửa xoay vừa mở nhả ra một em xinh như mộng mặt giả thẩm mỹ viện cứng đơ nhưng đùi vế em ra trò. Thằng Tuyền đã từng đi làm ăn với đám đàn ông ở làng. Nó hiểu thế nào là đùi đẹp dù chưa một lần sờ tận tay day tật mặt. Chỉ cần nghe các bố tán là đủ quyền vào hội đàn ông từng trải. Em kia thả gót giày vỉa hè và chui vào chiếc Mécxeđéc do tay gác cửa lái tới. Trao xe cung cúc cúi đầu như trao ngựa cho bá tước tiểu thư. Em kia ngồi vào lái và xe lao vút vào dòng. Tuyền trầm trồ ghen tị:

- Mẹ. Mỗi con chân dài một con mẹc thì còn gì là đời.

Con Cát ngẩn mặt nhìn theo cái xe. Hỏi thằng Tuyền:

- Con mẹc là con gì anh ơi!

 

Tuyền bật cười. Rồi tức giận văng luôn:

- Con cặc! Có thế mà cũng hỏi.

Con Cát vân vê tà áo hoa sơ mi tự may kiểu dài rộng nhà quê.

Anh này... Em hỏi thế thì sao nào!

*

* *

 

Công ty đặt trong một tòa nhà. Giám đốc đi vắng rồi - một gã đầu lốm đốm cắm cúi sau máy tính. Hỏi gì thì ngồi chờ một tí. Gã bấm nhoay nhoáy. Ðèn màn hình hắt lên mặt gã những đốm sáng trông mặt gã lồi lõm như đường ổ gà. Thằng Tuyền kéo con Cát ngồi lên ghế băng nghĩ linh tinh. Chờ đợi.

 

Gã kia chỉ ngửng đầu lên tìm cái bút. Cái bút để tận mép bàn vì thế gã nhìn thấy hai đứa thanh niên. Con Cát làm gã choáng. Gã nắm bắt ngay độ thơm tho của tuổi dậy thì. Gã bỏ máy tính. Nào. Các cháu hỏi giám đốc có việc gì. Gã giật mình khi xem thư của bố Tuyền gửi giám đốc. Thấy trong thư xưng mày tao:

- Yên tâm. Cái này có trong kế hoạch rồi. Giám đốc dặn anh rồi. Ngồi lại đây. Lại đây...

 

Gã chăm chăm nhìn con Cát. Như thằng đào vàng nhìn thấy miệng hang đào dở. Gã săm soi hỏi Tuyền chỉ Cát: thế nào với nhau?

- Dạ. Ðây là em gái cháu!

- Chả trách được. Giống nhau thế. Thôi về đi mai quay lại để xem xét. Hồ sơ để đấy... Này chở em gái đi cẩn thận nhé. Tóc xanh thế kia óng thế kia phải đội mũ che bụi vào. Ðừng có cười với thằng nào mà chết đấy. Bảo em mày ấy!

 

Gã thèm, gã làm bộ bông đùa mắt long lên như mắt mèo hoang.

 

Ngày mai Tuyền quay lại. Ngày kia. Rồi thêm hai ngày nữa mà hồ sơ cũng chưa chui vào cái phòng kính kia. Lý do thì vô khối thứ giống như cái sự "hành là chính" thời nay.

 

Ngày thứ năm. Thằng Tuyền quyết chí không xong thì phắn. Tìm việc khác vậy. Tiền nong nghe cựu binh biên giới nói là thu xếp rồi. Con trai của ân nhân giám đốc chắc phong bì nhẹ hơn mỏng hơn một chút.

 

Gã lốm đốm niềm nở từ xa. Xong rồi em giai. Xong rồi. Ngày mai đến nhận việc. Mười giờ sáng. Giờ đẹp! Gã tưng bừng bắt tay tưng bừng cười. Thằng Tuyền khúm núm như con chó con giật lùi ra cửa. Nhưng mọi sự đâu có đơn giản thế. Em giai đứng như trời trồng. Anh giai đầu bạc như vừa chợt nhớ ra.

- Này. Tối nay có buổi gặp đối tác. Mày người công ty rồi đừng câu nệ nọ kia. Cho con em gái mày đến góp vui. Chỉ việc ngồi đó cười thì cười không thích cười kéo khóa miệng ngồi đó làm búp bê. Ô kê?

- Vâng... âng...

 

Thằng Tuyền như bị hòn đá trúng thái dương!

 

Nó bước ra khỏi tòa nhà. Mấy năm trước đi làm ăn qua thành phố nó còn nhỏ còn thấp bằng cái cối mà không thấy mình nhỏ như bây giờ. Những tòa nhà giờ đây uy nghi như muốn chọc vào mây. Lốc nhốc trên các ô cửa kia những con người sang trọng đi xe nhiều chấm muốn làm gì cũng xong vì tiền lót đường vô thiên lủng. Mảnh đất hẻo lánh của làng nó cũng bất chợt rơi vào vòng tính toán sắc như dao của cái nệm mút mà gã có chiếc Camry ba chấm vẫn xài. Cái nệm mút lạnh như băng mặc váy xách cái túi hai ngàn rưởi đô nói giọng bùn đất. Chỉ cần cái váy lướt qua, vườn cây của Tuyền đi tong Tuyền không thể ngồi nhìn mầm cây và giờ bơ vơ phố xá thấy mình bé bằng hạt bụi. Cái quý giá nhất của nó cũng đang bị đưa ra làm vật thế chấp.

 

Tuyền lững thững. Tủi thân. Ði như kẻ bị bỏ rơi dọc tòa nhà. Bóng tòa nhà đè xuống khu phố kéo dài. Dường như gió cũng không có chỗ nương thân.

 

Khi cái Camry ba chấm - lại là loại này, đến đón con Cát, Tuyền chẳng nói chẳng rằng. Con Cát chẳng son chẳng phấn chẳng túi thời trang chẳng váy rủ giày cao. Con Cát mặc sơ mi tự may quần đen dép quai hậu thế mà trông hơn đứt các danh hiệu người đẹp. Chỉ nhìn đã thèm rỏ dãi. Ðã thấy thơm.

 

Hai gã đàn ông hai bên. Con Cát ngồi giữa. Gã lốm đốm bạc ngồi ghế trên. Cái xe đi rồi Tuyền đút tay túi quần quay vào nhà trọ. Ngoài kia phố xá ồn như xứ sở ở đâu chứ không phải cái nơi mà Tuyền quen biết.

 

Tuyền vào giường nhà trọ úp mặt xuống gối ngủ. Nó ngủ chập chờn ma mị nhưng vẫn là ngủ cho đến khi đám nhà trọ đi làm đêm về. Ăn. Chửi tục. Hút thuốc lào. Ðánh bạc. Khoảng ba giờ sáng Tuyền bật dậy. Con Cát đứng ngoài cửa. Nó mặc cái áo lạ hoắc. Cái sơ mi vất đâu rồi.

- áo sơ mi đâu? Hả?

 

Con Cát cười cười. Chưa bao giờ nó cười như thế.

- Ðổ nước vào. Một chị đánh đổ nước chị ấy cho em cái áo này...

- Ai cho mặc áo hở vai? Hả?

- Ðừng đánh em!

- Ai đánh?

 

Hai đứa ngồi cái ghế băng kê ngoài sân. Ghế này đám trọ dùng để nồi xoong khi nấu nướng.

- Buồn cười lắm. Em uống cả rượu. Em chả thấy say. Mấy anh bảo em con này chịu chơi lần sau lại kéo đi!

- Có đi một mình với ai không?

- Không. Ngồi đông, uống rượu...

 

Con Cát lại cười. Cái cười ngây ngô như của đứa thiểu năng. Có lẽ nghe nhiều chuyện độc tai quá.

 

Thằng Tuyền nhìn từ bàn chân con Cát nhìn lên. Nhìn hai cái đùi thẳng thớm. Nhìn bàn tay thợ may trắng nuột nà ngà voi. Mọi đường nét có vẻ chưa bị bóc bị tách... Nhưng là hôm nay thôi. Ngày mai sẽ chuyện gì?

 

Thằng Tuyền vít đầu con Cát xuống. Con Cát ngả lên vai thằng bạn trai và chỉ vài phút sau nó ngủ say. Ngủ bình yên thư thái như kẻ đi xa trở về. Một chuyến nhọc nhằn. Tội nghiệp!

 

Thôi. Ngủ đi. Ngày mai lại lo tiếp!

 
Copyright 2006 By IVCE . All Rights Reserved. Designed & Developed By WorldSoft